[Kỳ 5] Mưa Tháng 6 : Nước Mắt Thiên Thần

 

 

 

JavaScript is disabled!
To display this content, you need a JavaScript capable browser.

 



Ngày ấy... Chưa bao giờ có 1 ai đó nói rằng nó lạnh lùng.... Vì nó rất thiện cảm mà... Thiện cảm hơn ai hết... Thế nhưng... từ ngày nó quen anh, nó thay đổi, ko phải là thay đổi với tất cả mọi người... mà chỉ với mỗi anh...! Nó lạnh lùng 1 cách nhẫn tâm và vô tình mặc dù nó đã nhận lời yêu anh...

Khó hiểu nhỉ? Nó đã đối xử với anh như 1 người ko hề tồn tại trong tim nó cũng như trước mắt nó... Có lần anh gửi cho nó tin nhắn :

-Nếu em là 1 tảng băng, anh nguyện làm giọt nắng để làm tan nó...

đọc xong tin nhắn ấy, thật buồn cười, nó wẳng chiếc điện thoại lên giừơng ...hững hờ...

Những ngày mưa... anh vẫn đến nhà và đến trường đón đưa chưa 1 lần trễ... Ai đó thì thầm

-Sao nhìn cứ như 2 kẻ thù! chẳng cảm tình gì với nhau mà wen đc nhau! khó hjểu!

Có gì mà khó hjểu nhỉ? Vì anh yêu nó... còn nó thì "không"... Chính bản thân nó cũng chẳng hiểu sao 2 chữ "lạnh lùng" cứ hiện trong mắt nó khi gặp anh…


Nó biết, mỗi lần anh thấy nó vui vẻ với mọi người... anh rất đau... anh khó hiểu... anh cố chấp nhận... Nhưng nó wá vô tình... Những đêm đông buốt já... anh mang đến những ngọn nến đủ màu cho nó kèm theo lời nhắn viết trên jấy:

-Thắp nó mỗi đêm nhé! Sẽ làm em ấm hơn đấy!...

Thế mà nó có ngó ngàng đâu chứ? Nó wẳng vào tủ rồi thản nhiên ngồi nghe nhạc mà chẳng thèm nhắn 1 câu cảm ơn cho anh...

Ngày sinh nhật nó, anh làm những điều mà ai biết cũng bảo thật lãng mạn và bất ngờ... anh cắm những ngọn nến hồng thành hình trái tim ở sân thượng, 1 cái bàn nhỏ, trên đó là chiếc bánh kem ngọt ngào với những cây kẹo lolipop đủ màu xinh xắn mà nó thích nhất... à còn 1 đoá hồng tươi nữa! anh nghĩ chắc nó sẽ vui...

Nhưng, nó tung tăng cùng đám bạn dửng dưng với những thứ anh làm sẵn cho nó... thật ra nó chẳng biết anh đã làm thế... Đến tận 11h đêm... nó đang cười hớn hở về nhà thì bất chợt thấy anh đứng trước cửa... cố che giấu nỗi buồn... anh nói:

-Qua nhà anh 1 xíu nhé ! anh có cái này tặng em!

Có lẽ đó là lần đầu tiên nó vui vẻ và tỏ ra thích thú với câu nói của anh... Trên đường đi, nó kể anh nghe những trò nó đã chơi cùng đám bạn và nói rằng chắc năm nay sinh nhật zui nhất trước giờ! Anh chỉ cười hiền thật hiền.

Anh dẫn nó lên sân thượng... Những ngọn nến còn đó, anh bắt đầu thắp lên từng ngọn.... Chiếc bánh kem ấy vẫn chờ đợi đến giây phút được thắp ngọn nến ước nguyện... Những cây kẹo xinh xắn kia vẫn ở yên đó với những cánh hồng tươi tắn... Nhìn nó cười, anh đã quên đi chuyện nó để anh chờ 4h liền ....

Anh thật ngốc! Nó lạnh lùng thế mà còn yêu làm gì chứ? Nó đáng ghét nhất trong những ngừơi đáng ghét...

Vừa thổi nến xong, nó hỏi anh:

-Nếu được một điều ước thì anh sẽ ước j`?

-Hm... anh sẽ ước như cái tin nhắn sáng hôm wa anh gửi em đấy!

-Tin nhắn nào nhỉ? Em wên mất rồi!

Nó vội kéo chiếc đt ra khỏi túi, này thì tin nhắn happy birthday của bạn nó, chị nó, mẹ nó, vừa xem lại vừa cười hí hửng...

-Ah! đây rồi! mới hồi sáng fải hok anh?

- Đúng rồi! đọc đi! điều ước của anh đó…

…………..

-Hìhì! thôi bây jờ mình ăn bánh kem ha!

Nó đang đánh trống lãng như những lần anh nói gì đó tình cảm với nó... Anh hiểu và dường như đã wen với cách đối xử đó của nó... Đôi khi, nó nghĩ lại và thấy mình cũng thật nhẫn tâm. Nhưng nó vẫn chẳng thay đổi... Nó ko hiểu, anh ko hiểu và mọi ngừơi cũng thế...

Đêm ấy, nó nhận được tin nhắn của anh, anh nói rằng anh sắp phải xa nó để cùng gia đình sang Canada định cư... anh xin lỗi vì những ngày wa làm nó chẳng mấy vui và hạnh phúc, anh khóc.

Ko hiểu sao tim nó nhói lên từng cơn như thể bị ai đó xiết chặt... Là những hạt mưa hắt vào mặt hay những giọt nước mắt nơi khoé mi? Là những cảm jác khi nó bị ai đó bỏ rơi hay là nó yêu mà ko biết mình đang yêu?

Nó cố xua đi cái cảm giác ấy và nhắn lại cho anh:

-Chúc anh đi bình an nhé! Cảm ơn vì tất cả!

Đến lúc ấy, nó đã nhận ra... nhưng nó còn cố chấp... Ngoài đường trời vẫn mưa ko ngớt, mưa to rất to, trời tối đen, ko hiện lên dù chỉ một vệt sáng, những ánh đèn pha phả xuống đường như một thứ ánh sáng yếu ớt cố cứu vãn đêm đen...

Rồi thời gian trôi đi... Những ngày còn lại được ở cạnh nó, anh vẫn quan tâm và đưa đón nó mỗi ngày... Anh đau lòng mà nó có hiểu ko?!... Anh cũng chẳng nói gì nhiều.

Sau ngày anh đi... Nó lặng lẽ trong căn phòng tối... nước mắt ứa ra ... Nó mở tủ và nhìn thấy những ngọn nến anh tặng vẫn còn... nó thắp nến như thể thắp những tia hy vọng cuối cùng cho mình... Nó chỉ hy vọng rằng... anh hãy thứ tha cho nó....thứ tha cho cái lạnh lùng ko đáng có của nó bấy lâu...

Rồi nó tự dằn vặt mình từ ngày này sang ngày khác... chợt nhận ra nó cũng yêu anh .... chỉ là wá muộn.... Cái điệp khúc "giá mà" cứ quanh quẩn trong tâm trí nó... Thời gian vẫn qua đi ko ngừng. Nó mất liên lạc với anh... rồi quên bẵng đi tự lúc nào không hay...

Có những ngày cơn mưa bất chợt đổ về... tim nó não nề nhớ lại... Từ ngày anh đi.... nó lại 1 lần nữa thay đổi... "NÓ SẼ BIẾT NÂNG NIU VÀ QUÍ TRỌNG NHỮNG GÌ MÌNH CÓ"...

Đêm wa.... Nó mơ thấy anh... anh nắm tay nó để nó được nói lời xin lỗi... Nhưng... chỉ là trong mơ thôi... Nó jật mình mà nước mắt cứ lặng lẽ tuôn... Vỡ vụn trong tim nó giờ đây... 1 nữa vẫn hạnh phúc và nguyên vẹn đón chờ điều kì diệu... nữa còn lại đang nhói đau ko thôi...

Bất chợt, hôm nay... trời đổ mưa...

--------------------------

Các bạn thân mến, tháng 6 không chỉ có những ngày mưa mà còn có ngày 1.6 – Quốc tế Thiếu Nhi và ngày chủ nhật tuần thứ 3 của tháng 6 – Father’s Day

Chúng ta thường nghĩ ba là người rất khó, và cũng hok thương chúng ta nhiều bằng mẹ, nhưng khi lớn rồi thì nhận ra rằng: “Cha yêu con gái một cách âm thầm, lặng lẽ chứ không hay hỏi han như mẹ. Cha tìm hiểu con gái qua mẹ, cha biết rõ mọi chuyện của con gái trong khi con gái ít biết về cha. Cha đi đâu cũng tự hào về con gái, trong khi con gái đi đâu cũng ganh tị với cha của bạn mình. Cha làm mọi thứ cho con gái, nhưng con gái vẫn không hiểu cha...”, rằng: “ Tình yêu của mẹ thường bộc lộ rõ, còn tình yêu của cha thì rất lặng lẽ.”

Vì những tình yêu thương bao la của cha dành cho chúng ta, Chiến Quốc radio xin gửi đến cha câu chuyện Father and daughter của tác giả Aki trong chuyên mục Nhìn ra thế giới - tạp chí 4A.M để nói rằng: Chúng con cũng rất yêu cha!


Father and Daughter
[Tác giả Aki]

 

JavaScript is disabled!
To display this content, you need a JavaScript capable browser.

 

Một chiều đông, Bố dắt con ra với dòng sông xanh thẳm nghiêng mình chờ đợi. Có đám mây trắng bay lơ lửng trên đầu Bố con mình. Con chỉ cho Bố đám mây trắng nhé. Một cái ôm và nụ cười Bố dành cho con, rồi Bố đi vào lòng sông... Con không nói gì cả. Vì con biết Bố có lí do để phải đi. Con không chạy theo Bố tới tận triền sông. Vì con muốn từ trên bờ sẽ nhìn thấy dáng Bố từ xa… Xa... xa lắm... Bố cứ xa con, dần dần từng chút một... Tới khi con không thể nhìn thấy bóng Bố thấp thoáng được nữa, tới khi con biết Bố đã thực sự xa con.

Nhưng con biết Bố sẽ chỉ tạm thời xa con thôi, chỉ là tạm thời trong chốc lát, rồi mai hay ngày kia Bố sẽ lại về với con, phải không Bố? Vì thế con sẽ không lo lắng nhiều đâu. Con sẽ không thấp thỏm nhiều đâu. Vì con biết Bố sẽ về.


Con sẽ về nhà, chăm sóc ngôi nhà mình, còn có Mẹ đang chờ con ở nhà, con sẽ đi đón Bố ngày mai nhé, được không Bố?

Rồi ngày mai cũng đến nhanh thôi Bố à. Và con vẫn đứng đây. Nhưng sao Bố không trở về. Con trông mãi, ngóng mãi. Mắt con sẽ nhoèn đi mất nếu cứ đứng nhìn thế này mà xung quanh không có một chút gì. Không có một chút gì Bố ạ. Sao Bố mãi chưa về? Mẹ và con đều rất nhớ Bố... Nhưng con biết Bố không phải người từ biệt là mãi mãi, nên Bố sẽ về nhanh thôi. Và Bố sẽ thấy con đứng đây, bất kể ngày nào, giờ nào, Bố nhé?


"Con sẽ không khóc đâu,
Thật đấy.
Chỉ...
Rất buồn..."

Dòng nước vẫn trôi, hàng cây vẫn vươn đều. Con vẫn đạp xe ra đây... Chỉ có Bố không trở về.

"Bố đừng hẹn con gái Bố mùa xuân
Ẩm ướt lắm, đường vào nhà trơn tuột..."

Ngày mai, ngày kia, tuần sau, tuần sau nữa, tháng tới, tháng tới nữa. Rồi một mùa mới lại đến. Mùa xuân rồi Bố ạ. Từng nhánh cây đã bắt đầu nhú chồi non mới. Con đang lớn lên từng ngày. Tự hỏi liệu Bố có ngỡ ngàng khi trông thấy con đã lớn. Mau về đi Bố ơi, để xem con lớn thế nào...


"Bố đừng hẹn về dịp giữa tháng Năm
Mùa hè nóng cả những ngày không nắng
Có con ở nhà sao vẫn vắng lặng
Sáu giờ, đồng hồ đã reo sáng loạn lên rồi..."

Đi đâu rồi con cũng sẽ trở về với Bố. Các bạn hỏi tại sao con hay đi tụt lại phía sau. Đơn giản chỉ vì con thấp thoáng trông thấy một bóng thuyền từ xa. Một gợn sóng lăn tăn nhỏ cũng có thể là tín hiệu của Bố. Dòng sông trôi trôi mãi, vẫn còn có con đây. Con sẽ là người đầu tiên nhìn thấy Bố, giúp Bố, đưa Bố trở về ngôi nhà thân yêu của gia đình mình, Bố sẽ cười thật tươi, được không Bố?


"Bố đừng hẹn về ngày sang thu
Tóc mẹ rụng nhiều, trời hanh hao quá thể
Ông bưu tá già nhét cái thư xanh qua khe cửa
Thư loang vệt nước dài, mỏng như lá xa cành"

Con ước gì Bố cũng có thể gửi về một lá thư. Thời gian đã trôi đi hết bao lâu rồi? Tưởng như trước mắt con vẫn là Bố, đang đứng yên bình cùng ngắm cảnh hoàng hôn với con. Con đã trưởng thành, đã là người có gia đình. Gặp mặt con lúc này không biết Bố có nhận ra con không? Con đã khác quá nhiều với ngày ấy. Nhưng Bố có tin trong tim con vẫn là hình ảnh nụ cười Bố? Con biết Bố vẫn bình an. Tiếng sóng trôi trong lòng sông vẫn nhắc con Bố sẽ về, nhất định Bố sẽ về. Con trông thấy lá thư xanh Bố gửi cho con, ngòai ô cửa, trong làn gió, trong màu nắng se nhẹ vàng tênh... Bố vẫn đang trở về. Từng ngày, con sẽ vẫn chờ đợi mùi sóng từ Bố. Con không chỉ có một mình, còn có gia đình bé nhỏ bên cạnh con, con sẽ đứng trên bờ sông để có thể phóng tầm mắt xa hơn, xa hơn nữa. Xa hơn cái ảo ảnh con vẫn đang ngày đêm ngóng chờ...


"Mùa lạnh rồi Bố đủ áo ấm chưa?
Mẹ cứ ngồi đan phong phanh bên cửa sổ
Ngòai kia gió lùa đi từng sáng từng chiều..."

Từng mùa cứ lần lượt trôi qua. Xuân, Hạ, Thu, Đông. Rồi lại Xuân... Con đã bằng tuổi với Bố ngày xưa. Có bao giờ Bố tự hỏi Mẹ còn sống hay đã chết? Sao Bố không trở về? Bố sẽ trở về chứ? Vàng tơi bao mùa nắng. Lòng sông bắt đầu khô kiệt dần. Phép màu mà cả đời con trông đợi vẫn chưa xảy ra. Làm thế nào mà con thuyền Bố về được trong lòng sông đã cạn?


"Bố ạ, con sẽ không chờ nữa
Khi chiều qua,
Những chiếc bóng đổ vàng,
Bố không về..."

Con đã là một bà lão. Vẫn với chiếc xe đạp ngày xưa của Bố. Con sẽ đi tìm Bố, con sẽ không ngóng trông nữa, con sẽ bước vào lòng sông. Bao năm tháng chờ đợi có hóa thành bọt bể không Bố? Kia rồi con trông thấy con thuyền của Bố. Không biết tự bao giờ đã trụ lại ở đây. Con thuyền Bố đã đi, con thuyền vẫn còn lưu lại mùi vị Bố. Chậm rãi từng bước chân, đã bao giờ con nhận ra mình không thể chạy đến với Bố nữa. Con thuyền cũng giống như Bố vậy, êm đềm và dịu dàng biết bao. Lần đầu tiên sau bao năm, con lại thấy đám mây trắng trôi bồng bềnh phía xa, có phải dấu hiệu Bố sẽ trở về? Và kìa, Bố đã đứng đó tự bao giờ. Vậy là con đã không nhầm. Con đã chờ Bố, và Bố đã về. Con không nhầm, không thể nhầm. Liệu yêu thương có nhầm được không Bố? Ánh mắt Bố đáp lại câu hỏi của con rồi. Con sẽ chạy đến bên Bố ngay, ngay thôi Bố à. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con đã lớn. Con hóa nhỏ bé trước Bố, mọi thứ như vỡ òa. Cuối cùng thì Bố cũng trông thấy con từng bước trưởng thành. Bố cười với con rồi. Và con thấy mình ấm áp biết bao trong vòng tay Bố. Cả cuộc đời con chỉ để dành cho một cái ôm này mà thôi. Chỉ cần được Bố ôm, con có thể thanh thản mãi mãi...

Bố con mình lại dắt tay nhau đi...
Đến nơi Bố đã từng đến, Bố nhé?

(Ban biên tập chương trình Chiến Quốc Radio)

Tin mới hơn
Tin cũ hơn