Tôi sợ nhất những lúc một mình, sự trống trãi ngự trị trong lòng, cô đơn và bất chợt lại nhớ anh. Ngày hôm qua anh đi cạnh tôi, ngày hôm qua anh siết nhẹ tôi vào lòng với câu nói đầy yêu thương: “Bọn mình sẽ cùng đi hết con đường này”. Nhưng đó là ngày hôm qua, những gì của ngày hôm qua gói gọn trong từ mà mọi người vẫn thường nhắc với mình: quá khứ.
Cơn lạnh lại theo gió qua khe cửa lùa vào, khiến tôi buốt lạnh, cơn mưa thu qua khe cửa đổ ào ạt, vô tình khơi gợi lại những dòng ký ức mà đã cố gắng cất giữ và khóa chặt chúng. Tất cả bắt đầu hiện về, từng chút từng chút một. Tôi dở trang sách đang đọc dở và lắc đầu lia lịa cố xua đi tất cả. Tôi càng vẫy vùng chúng lại càng hiện rõ hơn, cuối cùng tôi buông quyển sách xuống bàn, vị mặn của nước mắt khẽ lăn dài trên má, xuống môi, mặn.
Adobe Flash Player not installed or older than 9.0.115!