[Radio Kỳ 22] Chênh Vênh

 

Tháng 11…Hoa sữa rơi những nụ hoa cuối cùng, níu kéo cả một mùa sắp qua. Nhưng lập đông rồi, hoa sữa vẫn thơm kì lạ. Hương thơm khao khát, cháy bỏng của một mùa hoa xin cháy hết mình, để rồi sẽ lặng lẽ nhường chỗ cho gió đông. Và hoa sữa ấy, như những kẻ vẫn đang sống trọn từng ngày lãng du với cuộc sốngnày. Đi cho đến tận cùng con đường bằng sự sống thật…


Tháng 11… Gió bắt đầu khác rồi. Đầu đông, em đếm từng yêu thương của mùa này trong những trang nhật kí của từng đêm thức trắng. Trông mong từng đợt gió mùa về. Lại lang thang trên những con đường quen để cảm thấy gió mùa hanh hao về trên phố. Gió lạnh của những ngày đầu mùa. Và mênh mang biết bao nhiêu nỗi nhớ.


Gió mùa… Sáng chạy xe thật sớm lên cầu Long Biên. Dòng sông Hồng trông xa vắng đến lạ. Và gió đầy như thế thôi. Gió khẽ chạm vào mắt em. Cay xè. Tự dưng nước mắt lại chảy ra. Một chút thôi. Và chợt hiểu rằng cả một miền nhớ đang ùa về trong tâm hồn. Nhớ mùa trước. Nhớ tháng 11 đã cùng anh đứng trên dòng sông lộng gió này. Nhớ cái nắm tay nhẹ nhàng nhưng thật chặt của anh. Và mỉm cười “Tay em ấm quá”. Anh nói, gió ở đây ngọt nhất. Vì gió bắt đầu từ miền sông nước mênh mang.

 

JavaScript is disabled!
To display this content, you need a JavaScript capable browser.
 

 

(Ban Biên Tập Radio Online)