[Radio Kỳ 16] Mùa Tựu Trường

Có đôi khi trên đường, gặp đôi ba gốc phượng già, mặc dù đã đi qua rồi, cũng cố tình vòng xe trở lại rồi ghé vào quán café nhỏ dưới mấy tán phượng đang bừng bừng cháy ấy, ngồi cô đơn và nhung nhớ.



Đời người là vô số lần vượt qua những giới hạn. Mỗi mùa phượng là một giới hạn. Một giới hạn đặc biệt. Sau những ngày đầu óc quay cuồng với sách vở, bước qua tiếng ve vào mùa hạ, ta thấy mình nhẹ bẫng. Hạ có mùa trong veo, có mùa rực lửa theo bước chân cậu bé ham chơi với núi rộng sông dài, đồng xanh bát ngát.



Hạ chấp chới theo cánh diều vi vu tiếng sáo. Hạ găm nắng gió miền quê hương. Hạ có mùa phả vào thăm thẳm suy tư bộn bề lo nghĩ. Mùa hạ giòn nắng.Mùa hạ chênh chao.Và mùa hạ có mưa. Đôi ba lần, mưa mùa hạ là nước mắt của người.Những mùa hạ như những chồng sách thân thương xếp đầy trong ngăn nhung nhớ nơi trái tim.Lớp bụi mờ thời gian chỉ được phủi đi chút ít mỗi khi có tiếng ve nhiệt tình nhắc nhở.Hạ ôm tất cả những gương mặt bạn bè vào lòng rồi bay đi.


Những cơn mưa rào bất chợt mát lành và ngắn ngủi, những tiếng ve sầu đơn độc, thảng thốt chia tay mùa Hạ, những bước chân nhỏ xíu tung tăng trước cổng trường, những cụm hoa dại ven hồ lung linh trong nắng.và làn gió rất dịu dàng.

 

 

 
 
 
 
(Ban Biên Tập Chương Trình Radio)